"Hoa bay hoa rụng bay đầy trời,
Hồng phai hương lạt ai người xót thương?
...
Thềm thưa rình trộm tơ nhện giăng,
Rèm thêu bay bổng, sắc sùng hương bay.
Khuê các tiếc xuân lòng bối rối,
Biết bao sầu muộn chất đầy nơi đây!
...
Hôm nay hoa rụng, ta đi nhặt,
Chẳng biết bao giờ thân ta chôn?
Ta nay chôn hoa người đều bảo ngốc,
Mai sau chôn ta chưa biết là ai?
Nhìn xem hoa rụng tơi bời,
Chính là lúc hoa tàn, người cũng chết.
Một mai hoa rụng người đi,
Lầu hồng sạch nhẵn, cả hoa lẫn người!"
Liệu bạn có sẵn sàng để bản thân chìm đắm hoàn toàn vào bí ẩn phía sau màn sương đầy mê hoặc kia?